Bạn nghiện mạng
đến mức nào?
Chín câu hỏi. Trả lời thành thật hay không là tuỳ bạn. Không trả lời cũng là một câu trả lời.
“Nghiện mạng” nghĩa là gì
“Nghiện mạng” là khi bạn lún sâu vào Internet đến mức tiếng lóng, những cuộc cãi vã và nhịp điệu của nó bắt đầu định hình cách bạn nhìn mọi thứ khác. Bài trắc nghiệm này biến điều đó thành một con số: trả lời chín câu hỏi về những gì bạn thật sự làm, rồi nhận điểm, bậc và một tấm thẻ để chia sẻ. Mọi thứ chạy hoàn toàn trong trình duyệt của bạn, và những gì bạn chọn không được lưu hay gửi đi đâu cả.
Cách chấm điểm
Mỗi lựa chọn được 0 đến 3 điểm. Tổng điểm chia cho điểm tối đa rồi đổi thành phần trăm, và con số đó xếp bạn vào một trong bốn bậc — từ Meme là gì thế? đến Không có suy nghĩ của riêng mình từ 2019. Không bậc nào là lời khen. Cố ý đấy.
Toàn bộ cách chấm điểm
Chẳng có gì bí ẩn, nên đây là toàn bộ. Chín câu hỏi. Mỗi lựa chọn mang trọng số từ 0 đến 3. Điểm của bạn là tổng các trọng số bạn chọn, chia cho điểm tối đa (số câu × 3), đổi thành phần trăm:
điểm = Σ(trọng số bạn chọn) ÷ (9 × 3) × 100
Phần trăm đó rơi vào một trong bốn bậc: Meme là gì thế? (0–25), Lúc nào cũng chậm hai tuần (26–50), Ngộ độc bảng tin (51–75), Không có suy nghĩ của riêng mình từ 2019 (76–100).
Bạn sẽ nhận ra ranh giới các bậc chỉ là chia tư cho tròn. Đó không phải hiệu chuẩn, đó là lời thú nhận. Tụi mình không có dữ liệu dân số để đối chiếu, nên thay vì bịa ra ngưỡng để tỏ ra là có, tụi mình chia đều và nói thẳng ra như vậy.
Không có yếu tố ngẫu nhiên nào ở đây cả. Cùng câu trả lời luôn cho cùng số điểm.
Vì sao không ai thắng
Hầu hết các bài trắc nghiệm kiểu này đều có một đầu an toàn. Điểm thấp thì được khen là cân bằng đáng nể; điểm cao thì được khen là online một cách đáng yêu. Cả hai đầu đều là lời khen, nên chẳng ai bị bắt quả tang, và cũng chẳng ai có lý do gì để cho người khác xem kết quả.
Bài này không có đầu nào an toàn. Điểm cao nghĩa là nhiều năm rồi bạn không có một suy nghĩ nào của riêng mình. Điểm thấp nghĩa là bạn chính là người trả lời “?” trong nhóm chat cho tới khi mọi người lặng lẽ thôi không giải thích nữa. Thang điểm chạy từ kiểu xấu hổ này sang kiểu xấu hổ khác, và đó là tấm bản đồ thành thật hơn về cái thứ nó đang mô tả.
Đây là một tấm gương, không phải chẩn đoán
Đây là bài trắc nghiệm do tụi mình viết. Nó chưa được kiểm chứng, chưa chuẩn hoá, chưa qua bình duyệt, chưa có ai có bằng cấp tâm lý xem qua, và không liên quan đến bất kỳ công cụ lâm sàng nào. Nó không thể cho bạn biết việc dùng Internet của bạn có lành mạnh hay không, và nó cũng không cố làm thế.
Tụi mình nói thẳng điều này vì chính hình thức của nó mời gọi cách hiểu ngược lại: một con số phần trăm và một cái bậc *trông giống* một bài đánh giá. Nếu bạn thật sự lo lắng về mối quan hệ giữa mình và cái điện thoại, thì một bài trắc nghiệm phát cho bạn một cái huy hiệu không phải là thứ sẽ giúp được. Hãy nói chuyện với người thật sự có thể giúp. Thà mất trò đùa còn hơn để trò đùa giả vờ là thứ nó không phải.
“Nghiện mạng” thật ra nghĩa là gì
Cụm từ này mô tả một kiểu trôi dạt rất cụ thể: mất đi cảm giác phân biệt giữa cách người ta cãi nhau trên mạng và cách người ta nói chuyện ở mọi nơi khác. Người nghiện mạng không đơn thuần là người dành nhiều thời gian trên Internet. Vô số người làm thế mà vẫn hoàn toàn bình thường. Họ bắt đầu coi một quan điểm rất hẹp, rất “trên mạng” như thể đó là điều hiển nhiên ai cũng biết, và thật lòng ngạc nhiên khi một người ngoài đời chưa từng nghe tới nó.
Cụm từ này gần như luôn được dùng như một lời buộc tội, gần như luôn với sự trìu mến, và thường là bởi một người cũng đang ở khá cao trên chính cái thang đó. Chính mâu thuẫn ấy là trò đùa, và đó là lý do bài trắc nghiệm này tồn tại.
Câu trả lời của bạn đi đâu
Không có gì cả. Câu trả lời của bạn sẽ không bao giờ rời khỏi trang này. Việc chấm điểm được thực hiện trực tiếp trên trình duyệt của bạn, không có máy chủ nào để gửi dữ liệu đến, không có tài khoản, và mọi thứ sẽ biến mất khi bạn đóng tab. Thẻ bài được vẽ trực tiếp trên thiết bị của bạn và chỉ được truyền đi nếu bạn quyết định chia sẻ nó.
Vì sao là chín câu
Đủ dài để phân loại được người, đủ ngắn để bạn làm cho xong. Mỗi câu trả lời có trọng số từ 0 đến 3, nên chín câu cho ra 28 vị trí điểm khác nhau: đủ độ phân giải cho một trò đùa, và đủ ít để bài trắc nghiệm không trở thành đúng cái thứ mà nó đang trêu bạn.
Một trong chín câu là cái bẫy. Đến đó bạn sẽ biết là câu nào, và bạn sẽ biết câu trả lời của mình nói gì về mình trước cả khi tụi mình biết.
Câu hỏi thường gặp
- Có miễn phí không?
- Có. Không cần đăng ký, không giới hạn, làm bao nhiêu lần tuỳ bạn.
- Câu trả lời của tôi có bị lưu không?
- Không. Việc tính điểm được thực hiện trong trình duyệt của bạn và câu trả lời của bạn không được tải lên. Đóng tab lại và chúng sẽ biến mất.
- Cái này có khoa học không?
- Hoàn toàn không, và tụi mình cũng không giả vờ là có. Đây chỉ là một bài trắc nghiệm tụi mình viết ra: chưa được kiểm chứng, chưa chuẩn hoá, và không phải công cụ đánh giá tâm lý.
- Tại sao điểm thấp cũng bị chê?
- Vì một bài trắc nghiệm mà một đầu thang là lời khen thì không phải trắc nghiệm, mà là tử vi. Đứng hoàn toàn ngoài trò đùa cũng là một trạng thái, và nó cũng có bậc riêng.
- Phần trăm được tính thế nào?
- Cộng trọng số của các lựa chọn bạn chọn, chia cho điểm tối đa (9 câu × 3 điểm), rồi đổi ra phần trăm. Công thức được ghi đầy đủ ở trên.
- Sao ranh giới các bậc lại là 25, 50 và 75?
- Vì tụi mình không có dữ liệu dân số nào để đặt chúng ở chỗ có ý nghĩa hơn. Thay vì bịa ra những ngưỡng khiến người ta tưởng tụi mình biết nhiều hơn thực tế, tụi mình chia đều và nói thẳng là đã chia đều.
- Cùng câu trả lời có ra kết quả khác không?
- Không. Không có yếu tố ngẫu nhiên nào. Cùng câu trả lời luôn cho cùng số điểm.